Cưỡi người
![]() |
![]() |
Lạc cánh chim trời giữa bóng mây Rồi tự khi nào tôi thương lắm Dạo ấy đồng chiều cuối vụ đông Rồi xa xa ấy khói chiều lên Cùng với người ta cũng hẹn hò Nhưng bấy nhiêu lần cô biết không Thời gian trôi hết mấy mùa mong Vì đâu tôi lỡ trót lặng câm Thế mà từ đó cô lánh tôi Tôi viết thư tình cho mấy bức Người đi, đội nón bước theo chồng Chiều lại chiều buông ánh hoàng hôn
Khi chút nắng hanh đã hao gầy
Cô lại đôi thùng ra giếng xóm
Dăm gánh mang về bên ngõ tây
Đòn nặng trĩu trên mảnh vai hiền
Tôi thả trâu về qua xóm vắng
Lỡ ngẩn ngơ nhìn cô trước hiên
Nón mê đi cắt rạ giữa đồng
Diều tôi tung cánh, bay trong gió
Ngơ ngẩn cô nhìn lẫn từng không.
Xanh nơi chòm bếp quấn sương mềm
Quanh gánh đi về trên xóm vắng
Tôi lỡ vương lòng, ước mộng duyên.
Đầu đê trông ngóng tiếng người thưa
Cô trốn mẹ thày ra nơi ấy
Tôi cũng ngại ngùng nên vu vơ
Thò tay mà lại chẳng dám cầm
Cô cũng đi tìm thêm chút chuyện
Cho nó qua giờ nơi mé sông
Môi cô thêm đỏ, má thêm hồng
Vào cái đêm trăng rằm tháng bảy
Cô đã buông lời: thương xóm đông.
Nhìn cô xõa tóc dưới bóng trăng
Sông nước im lìm đêm khuya vắng
Chẳng tỏ rằng tôi đã thẹn thùng
Hẹn mấy lần nhưng chẳng thấy người
Cô đi nom lúa thì che nón
Một cái đưa ngang cũng cố lười
Mà sao chẳng có thấy hồi âm
Chiều nay, xóm ấy người ta bảo
Giầu cau cô đã lỡ tay cầm
Tình tôi muối mặn nỗi chờ trông
Dưới nắng thu vàng hanh môi lẻ
Tôi trách tình tôi trót thẹn thùng
Đằng xa khói bếp quẩn sương buồn
Tôi thả trâu về trên xóm vắng
Lỡ ngẩn ngơ nhìn hiên trống không.
Là thi sĩ tôi khóc mình tủi phận Đem chữ nghĩa ra chợ đời lạc lõng Hỡi thi nhân, vẫn ngàn năm nghèo túng Từ đằm sâu ánh mắt buồn thấm thía Linh hồn tôi vẫn từng đêm lạnh lẽo Tôi hận đời gọi tôi là thi sĩ
Trót tình duyên ân ái với chữ thơ
Biết cuộc đời không chỉ có mộng mơ
Mà cơm áo vẫn khoác hờ vai mỏng
Để lo ngày, hai bữa, có cơm xơi
Tôi đem thơ rao khắp phố cùng người
Không bán nổi một đồng hời giấy mực
Với bạc tiền dù rẻ rúng, coi khinh
Thì áo cơm là thứ để nuôi mình
Thêm quãng sống mà say tình chữ nghĩa
Cõi thế gian cà khịa với nhục vinh
Chén rượu nồng cho lưỡi lạnh, môi thinh
Trong khuya vắng khóc nhân tình bạc bẽo
Gió cùng trăng tru tréo nỗi sầu đong
Cuộc hoang tàn đem mà mộng với mong
Quên thế thái vẫn má hồng đánh đĩ
Bỏ áo cơm mà mộng mị với thơ
Nắng
nhạt màu, hệch hệch trong một chút gió thu lay động những không gian u
tịch. Đâu đó trong một mớ mơn man, ùa về tiềm thức những buổi chiều
vàng ong óng nét thơ ngây. Trên vầng vô vọng, tôi ngước nhìn những
khoảng không thăm thẳm cõi những yên bình. Cuộc
điêu tàn đày đọa xác thân. Người đàn bà ấy tóc đã không còn một sợi
đen, u uẩn sầu trong đôi mắt mờ đục. Đứa con trai chết trôi nơi miền xa
tít tắp, đã nằm yên đâu đó xứ người lúc còn hăm mươi bảy. Cái nghĩa
tình vì bạn mà lìa trần, để lại đứa con trai bảy tuổi trên đời mà bà đã
chưa một lần bồng bế cháu trên tay. Hôm ấy, bà đi gọi hồn. Cuộc đời
chua chát, dăm bảy đứa con có ô tô, có vài ba cái cửa hàng trên phố.
Vậy mà phải để bà ngày ngày nón mê đội đầu bì bõm bắt ốc mò cua bán lấy
tiền nuôi thân. Đứa con dâu khốn nạn đuổi bà, người chồng tệ bạc chửi
bà, rồi con gái cả đón bà đi thì chúng nó đem nước ra rửa nhà cho rảnh
nợ. Bảy mươi sáu tuổi đầu điếc lác, nhìn hồn con khóc lóc kể lể sự đời
mẹ mình mà bà có nghe được gì đâu. Đôi tay gầy toan sờ vào bà đồng để
thỏa lòng mong nhớ con nhưng người ta ngăn lại. Hồn thảm thương khóc,
hồn thảm thương gào, hồn thảm thương cảnh tình giữa trưa nắng tháng sáu
nhìn người mẹ già nón mê đội đầu mò ốc, nước ngập đến mang tai. Hôm bán
được đôi hào, hôm lại để cho lũ con bạc tình luộc ăn. Bà ăn bưng bát
cơm trên tay mà cô con dâu cầm chổi phủi bụi vào mặt, bà ngồi xuống thì
nó phịt nước vào chỗ ngồi. Thương cảnh mẹ già, cô con gái cả khó khăn
đón bà về cho bà chỗ ở. Rồi hồn trách móc, cả căn nhà râm ran tiếng
khóc thương người mẹ già không chốn nương thân. Đâu đó những lời thở
than: “Sao trên đời này lại còn người khổ thế!”. Cô gái cả tu tu khóc
vì thương em rồi thương cảnh mẹ già. Phận làm dâu, biết làm sao khi lũ
bất hiếu đang tâm đuổi mẹ ra đường. Rồi hồn bảo hồn sẽ đón bà đi trong
nay mai, trần gian cạn nghĩa cạn tình, sống ở trên đời khổ như vậy thì
còn luyến lưu chi. Cảnh tượng đó, đập vào mắt tôi, lắng sâu trong tiềm
thức, như một vở bi kịch ai oán nhất mà tôi từng chứng kiến. Nhưng đó
lại là sự thật, sự thật phũ phàng chứ không phải là chuyện đời tuôn ra
từ ngòi bút văn chương. Hôm đó, tôi đã đi xem gọi hồn. Cõi
sống và cõi chết. Suy nghĩ miên man khi thân xác trở về với cát bụi thì
linh hồn có trở về chốn phiêu linh. Khói hương, không bởi cầu phù, cầu
trợ, thì trước tiên nó cần là cái nghĩa, cái tình với những người đã
khuất bóng trần gian. Chuyện mê tín mấy ai tin, nhưng những mảnh đời
hiền hiện lên trước mắt hôm đó đã làm ta giật mình. Cô con gái chẳng
gọi hồn mà mẹ lại về. Cô chỉ đi xem người ta. Cái miệng tròn trĩnh cứ
chốc chốc lại: Ô! Sao mẹ biết? Sao mẹ cũng ở đó à! Rồi cuối cùng, cô
thì thầm vào tai mẹ xin con đề hôm nay. Hồn trò chuyện trước bao nhiêu
người, chốc chốc lại nhắn cô bác vào mua thịt, mua gà cho con tôi. Cầm
khăn lau lên chán con, bà nhắc con bớt đanh đá với đời, bớt đề đóm rồi
dành dụm mà trả lại tiền xây nhà mà cô đã lấy từ con gái. Hôm ấy, tôi
đi xem gọi hồn.
Cuộc
thế gian muôn vàn cái khổ. Giới tâm linh đã gần hơn vẽ lại những mảnh
đời đau thương. Cũng như muôn vàn bài báo giết người, cướp của, hiếp
dâm, buôn bán heroin,... mà ngày ngày người ta vẫn cầm đọc trên phố.
Cuộc gọi hồn bày biện trước mắt những bi hài kịch của nhân gian. Cái
miệng bà đồng diễn lại những gì hồn nghĩ, chuyện những gì nghe,... để
người còn sống ngẫm. Chẳng phải đi mua cái lo vào mình, thứ ma lực cõi
trước tiên là cái roi răn đe mạnh hơn bất cứ răn đe nào của luật pháp.
Hiếu, nghĩa, tâm, tình,... còn để lại chữ phúc thế hệ mai sau.
đưa tay vỗ vào bóng đen lật đật trăng vật vờ lẫn vào mây cùng gió cũng vì điên nên muốn đời phẳng lặng ô kìa đĩ đứng làm thơ con cóc những phú ông đứng dạy đời kệch cỡm bầy hay chữ đã là dân ranh mãnh ta lầm lũi đi qua đời tởm lợm vọng vào khuya những tiếng đời ảo não
hì hụp sầu lẩn khuất giữa màu đêm
gió quờ lên đôi nhắm ưu phiền
ma hời hỡi đứng ru bên cửa sổ.
đĩ bán chôn nằm rủa kiếp trêu ngươi
sư nam mô khằng khặc miệng tươi cười
đôi bóng nghiện dắt nhau rời ngõ vắng
luống men say đăng đắng cõi riêng mình
đêm mập mờ muôn vạn lẽ nhục vinh
tu tu khóc giữa tang tình lừa lọc
dăm ba quan cầm gậy chọc vào chôn
rước thảnh thơi than cái kiếp phận buồn
nên vén váy viết văn chương dị hợm
những đầm già đú đởn học làm tây
trát phấn son, tô vẽ mặt thêm dày
vai u bắp vắt hai dây đỏng đảnh
giỏi ma cô nên mới mạnh lộ quan
kết sướng sung ruồng bỏ lũ cơ hàn
đua nhau đú cái giàu sang dị hợm
mắt thơ ngây rơm rớm chút bụi trần
cuộc điên khùng dày xé những xác thân
đêm gào thét nỗi nợ nần cơm áo
những bóng ma cười nhạo lũ vô loài
dụ cõi lòng yên giấc đợi ngày mai
ta sẽ tỉnh sau đêm dài điên loạn.
Nếu bạn có thể đọc được bài viết này, có nghĩa là quá trình đăng ký đã thành công và bạn đã có thể bắt đầu blogging